
Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em
Tình yêu ấy chỉ là phút giây nông nổi
Em trẻ con em dại khờ em bối rối
Anh bỗng hoá thành người lớn bao dung
Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em
Bởi trái tim anh đã có thừa người khác
Những bản tình ca bên em anh hát
Sẽ có người nào diễm phúc sau em
Em biết rằng rồi anh sẽ quên
Những gì thoáng qua mấy ai còn giữ lại
Nhưng với em nó sẽ là mãi mãi
Anh bận lòng chi với một kẻ qua đường
Đừng giận mình vì đã nói yêu thương
Ai cũng có phút yếu lòng như thế
Em không trách anh đâu vì tình yêu có thể
Đến bên nhau bằng những phút dối lừa!

MỘT CHIỀU NGƯỢC GIÓ (Bùi Sim Sim)
Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời
Em ngược thời gian, em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh
Mang bao điều em muốn nói cùng anh
Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Trái đất sẽ thế nào khi màu xanh không hiển hiện
Và sẽ thế nào khi trong anh không em?
Em trở về im lặng của đêm
Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
Riêng chiều này – em biết, một mình em…






